Ca sĩ: tui hat thiếu nữ dịu giàng là người vợ chúa cùng với anh là tín đồ hầu gần bên emCớ sao đinh mệnh đắng cay vùi chôn đôi tuy nhiên sinh vào nhói đauNàng là bạn mà mãi mãi anh yêu thương thương quan tâm mang vớ cảđến cho em bao ước ý muốn dẫu bóng đêm bao che anhNhớ tới những phút giây đôi ta khát vọng với cùng được sinh raChúa giáng xuống giờ chuông mạnh khỏe khẽ vang vang lên từng phut giâyNỗi ướt át éo le cũng vày lỗi lầm từ người mẹ thân phụ ấytrái ngang dần xuất hiện nỗi nhức vận mệnh ta phân chia hai lối điDù cả nhân loại nay luôn luôn nghĩ suy rằng em:"Là bạn mang yêu đương đau người mà mang đến bao tai họa"Và anh luôn luôn luôn là fan bên em từng phút giâyVậy yêu cầu em đừng bi tráng mà hãy mãi tươi cười lênNàng nhẹ giàng là phụ nữ chúa cùng với anh là bạn hầu gần bên emCớ sao đinh mệnh đắng cay vùi chôn đôi song sinh nhức nhóiNàng là fan mà trường tồn anh yêu thương thương thân thương mang vớ cảđến cho em bao ước ý muốn dẫu láng đêm bao che anhNhớ có những lúc thoáng qua trong vương quốc nhìn thật là thân quenThấy bóng hình lướt qua êm ả dịu dàng tóc ai xanh xanh color là câyTiễng nói êm ấm chứa chan trong tiếng cười nữ tính thật xinh xắnTrái tim bồi hồi xuyến xao có tác dụng tôi yêu thanh nữ trong giây phút nàyDù như thế đó là điều ước nữ vương hóng monglà cho bặt tăm bóng hình người con gái tóc xanh màuVà tôi đây, đây là người luôn luôn trả lời ước mongMÀ vày sao! Tại vì chưng sao? làn nước mắt không chấm dứt rơiNàng dịu giàng là bạn nữ chúa với anh là tín đồ hầu gần mặt emCớ sao đinh mệnh đắng cay vùi chôn đôi song sinh trong bối rốiVà từ bây giờ là món bánh Bủrioch em luôn rất thíchThấy em cười dịu dàng đáng yêu mãi luôn luôn ngay thơ hồn nhiênĐã có những lúc ấy anh luôn luôn cho là ngày tàn này vẫn đếnĐã cho lúc nỗi nhức ôm vùi ấp ôm bây giờ từ phía dân.Dẫu biết thế bao gồm đây từng nào nỗi niềm hận thù từ thời điểm trước.Thế nhưng phái nữ đừng hoài vấn vương,để mình anh chịu cố kỉnh hết mà.Và nơi đây,trang phục này anh đã trao về em...Và cấp tốc chân mau rời,rời xa tắt hơi xa địa điểm này...Đừng bận tâm,đôi mình là tuy vậy sinh mà đề xuất không?Và không có bất kì ai ngờ thực sự này sẽ trở ngại nhận ra.Và anh tiếng là thanh nữ chúa,với em là một trong người lưu giữ vong.Cớ sao số phận đắng cay,vùi chôn đôi tuy vậy sinh vào ngang trái.Dù cho nàng là người vợ chúa đã sở hữu danh trong nơi bóng tối.Chính anh mang cùng cô bé giọt tiết kia,cũng mang trong thâm tâm tội danh.Đã rất,đã hết sức xưa nơi vương quốc thật thiệt là xa xăm.Cuốn với hầu hết nỗi đau tệ bạc đắng cay sẽ chôn vùi ở đây.Với trái đắng quốc vương cơ đang rứa quyền vị trì địa điểm ấy.Đấy đó là nụ cười dễ thương,người em gái nhỏ xinh của tôi.Dù cả quả đât này luôn nghĩ suy rằng em:Là bạn mang yêu thương đau,người mà đem đến bao tai họa.Và anh luôn luôn là fan bên em từng phút giây.Vì buộc phải em đừng ai oán và hãy mãi tươi mỉm cười lên.Nàng dịu dàng là người vợ chúa,với anh là fan hầu gần mặt em.Cớ sao số trời thật đắng cay,vùi chôn đôi tuy nhiên sinh đau nhói.Nàng là tín đồ mà sống thọ anh yêu thương niềm nở mang tất cả.Khiến mang đến em bao ước ước ao dẫu nhẵn đêm bao phủ anh.Và một lần điều ước ý muốn nếu họ quay về cơ hội trước,Hứa đi nào rằng họ sẽ cùng mọi người trong nhà như ngày xưa.