Đoàn tuổi teen Công an tỉnh lãnh đạo tổ chức điểm sinh hoạt đưa ra đoàn tháng 8/2022 - đàm luận cuốn sách “Khắc ghi lời Bác” viết về bác bỏ Hồ

Bạn đang xem: Nghìn lẻ một đêm khoái lạc

*

Đoàn Hưng Yên thâm nhập Giao lưu văn hóa thiếu nhi những dân tộc phía Bắc “Thiếu nhi vn tự hào với phát huy bạn dạng sắc văn hóa dân tộc”
*

Ban hay vụ thức giấc đoàn cùng Hội Sinh viên việt nam tỉnh đã tổ chức triển khai Chương trình Tổng kết dịp tình nguyện du lịch Chiến dịch “Mùa hè xanh” năm 2022 tại buôn bản Tống Trân huyện Phù Cừ
*

Ban thường xuyên vụ thức giấc đoàn tổ chức triển khai chương trình chạm mặt mặt các đội sinh viên, tnxp tham gia hoạt động tình nguyện tập trung trong Chiến dịch tình nguyện “Mùa hè xanh” năm 2022
*

Xem thêm: Phát Ban Ngứa Không Sốt - Trẻ Không Sốt Mà Phát Ban, Vì Sao

CHÍNH THỨC MỞ CỔNG ĐĂNG KÝ thâm nhập GIẢI CHẠY BỘ, ĐI BỘ TRỰC TUYẾN “TRIỆU CÂY XANH – VÌ MỘT VIỆT nam giới XANH”
*

trung ương Hội cấu kết Thanh niên nước ta kiểm tra công tác làm việc Hội và phong trào thanh niên năm 2022 tại tỉnh Hưng lặng
Ban thường vụ tỉnh đoàn, Hội kết hợp thanh niên vn tỉnh Hưng Yên tổ chức triển khai thăm, khuyến mãi ngay quà nhân ngày Đại lễ Phật đản 2022
Ban hay vụ thức giấc đoàn, Hội LHTN nước ta tỉnh sát cánh đồng hành với giới trẻ công nhân dịp tết Nguyên đán Xuân Nhâm dần dần năm 2022
tỉnh đoàn, Hội LHTN vn Việt nam giới tỉnh tổ chức "Ngày hội thanh niên Hưng yên sáng tạo, khởi nghiệp năm 2021"

Sử sách thời Sassanides, thời của các ông vua đất nước Ba tứ cổ xưa, giang sơn có biên cương không ngừng mở rộng tới tận Ấn Độ


Sử sách thời Sassanides, thời của các ông vua tổ quốc Ba bốn cổ xưa, nước nhà có biên cương không ngừng mở rộng tới tận Ấn Độ và các đảo dựa vào lớn nhỏ, trải ra tới phía vị trí kia sông Hằng với phần đất rộng lớn của china bao la, chép lại rằng rất lâu rồi có một ông hoàng của cái giang sơn hùng khỏe mạnh đó, nổi tiếng là một trong đấng quân vương vãi anh minh, đức độ. Ông vua này chẳng phần đông được những thần dân tôn sùng kính quí vì tài năng và tính cảnh giác mà còn được các đất nước lân bang nể sợ bởi uy danh bao gồm một đạo quân thiện chiến và kỷ luật. Đức vua bao gồm hai hoàng tử. Hoàng tử anh thương hiệu là Schahriar có đầy đủ đức tính như cha, xứng đáng là người sẽ được kế tục ngôi báu. Hoàng tử em là Schahzenan cũng chẳng thua trận kém gì anh về số đông mặt.Sau một thời hạn dài trị vày trong vinh quang cùng thịnh vượng, đức vua cha già yếu ớt thăng hà. Schahriar, hoàng tử anh lên ngôi. Theo cách thức của quốc gia này, hoàng tử em Schahzenan không được bổ chia quyền hành, đành cần sống như một dân thường. Không có một chút gì sự không tương đồng đố kị, Schahzenan còn ra sức góp đỡ anh tạo cho anh lúc nào thì cũng vui vẻ hài lòng.Schahrlar vốn đã khôn xiết yêu quí em, ni lại thấy rõ cách biểu hiện vô tứ của chàng phải lại càng quí trọng. Vào niềm xúc hễ hân hoan đó, Schahrlar quyết cắt đất Đại Tartarie và phong đến em có tác dụng vua tổ quốc rộng khủng này. Hoàng tử em Schahzenan bèn giã từ vua anh và khởi thủy nhậm chức. Phái mạnh chọn Samarcande làm cho thủ che của đất nước.Đã mười năm rồi, nhị vị vua anh em đó xa nhau, khi vua Schahriar nảy ra ý mong tha thiết được chạm mặt lại em. Ông đưa ra quyết định cử một sứ thần đi triệu em về triều. Nuốm là vị đại thần đầu triều đứng đầu sứ bộ cùng đối với tất cả một đoàn tuỳ tùng xuất hành ngay. Khi đến gần thủ đậy Samarcande, vua Schahzenan được tin, đã cùng với những đại thần của triều đình mình, phẩm phục chỉnh tề ra nghênh đón. Vua xứ Tartarie tỏ ra hết sức vui mừng, đầu tiên thăm hỏi thực trạng của đức vua anh. Sau khoản thời gian thoả mãn yêu cầu của quốc vương vãi xứ Tartarle, ngài tể tướng new trình bè lũ mục đích của sứ bộ. Schahzenan khôn xiết cảm động. Quốc vương bảo:- Tể tướng, đức vua anh ta đã tạo nên ta thật là vinh hạnh, ý ý muốn của fan đã làm cho ta vui mừng húm khôn cùng. Bạn muốn gặp gỡ lại ta, ta cũng khá nóng lòng được thấy phương diện Người. Thời hạn đã chẳng làm sụt giảm tình nghĩa đồng đội của Người, thì ta cũng vậy, tình nghĩa bằng hữu của ta đối với Người vẫn luôn luôn luôn sâu đậm. Giang sơn ta luôn an bình, ta chỉ cần khoảng mười hôm để chuẩn bị và chuẩn bị sẵn sàng lên mặt đường cùng với nhà ngươi. Như vậy nhà ngươi cũng chẳng phải vào thành làm những gì với khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy. Nhà ngươi cứ hạ trại trên đây, ta sẽ cho mang tới không thiếu thốn các thiết bị vật dụng cùng lương thực, thực phẩm mang lại ngươi và cho tất cả đoàn sứ bộ. Tất cả đều được nhanh chóng thực hiện.Nhà vua vừa về cho tới Samarcande thì các thứ ùn ùn gửi tới: thức ăn, thức uống với con số lớn lại thêm bao nhiêu là những tặng ngay vật quí có giá trị cao.Trong cơ hội đó, vua Schahzenan sẵn sàng lên đường, cách xử lý mau chóng các sự vụ còn tồn đọng, thành lập một hội đồng để cai trị giang sơn trong thời hạn đi vắng với đặt một vị đại thần tin cậy đứng đầu hội đồng đó. Trong khoảng mười ngầy, đa số việc ngừng xuôi, nhà vua từ biệt hoàng hậu, tránh Samarcanđe vào chiều tối cùng với cả đoàn những quan hộ giá, đến nghỉ tại hành cung cạnh các chiếc lều trại của quan tể tướng. Bên vua thuộc vị sứ thần luận bàn tới khuya. Rồi, mong một đợt nữa nói lời tạm biệt với hiền thê mà phái mạnh hết lòng yêu thương, đơn vị vua một mình quay lại cung điện. Quý ông đi trực tiếp tới hậu cung. Hiền thê không ngờ nhà vua lại trở về bất ngờ như vậy cho nên trước đó đã đón chào trên giường mình một viên quan liêu hầu hạng bét vào nội cung. Chắc hẳn chúng vẫn nằm cùng với nhau ngày xưa nên hôm nay chúng ngủ say như chết. Công ty vua nhẹ bước đi vào, rất yêu thích là sẽ tạo cho hoàng hậu nhưng nhà vua cho là yêu yêu đương mình khôn xiết mực phải không thể tinh được về sự quay trở lại của mình. Tuy vậy biết bao sửng sốt, lúc dưới tia nắng những bó đuốc chẳng khi nào tắt trong trời tối ở đều ngôi nhà của các ông hoàng bà chúa, đơn vị vua nhận thấy một tên đàn ông nằm gọn trong cánh tay hoàng hậu. Ông đứng lặng tín đồ một lát không đủ can đảm tin vào phần nhiều gì bản thân thấy. Nhưng, chẳng còn nghi vấn gì nữa. - Sao? - phái mạnh tự nhủ - Ta vừa mới thoát ra khỏi cung điện, cùng hãy còn ngơi nghỉ dưới chân thành Samarcande mà tín đồ ta đang đám có tác dụng nhục ta? A, quân khốn kiếp. Tội ác của những ngươi không thể không bị trừng phạt! Là vua, ta yêu cầu trừng trị gần như sai trái xẩy ra trong khu đất nước; là người ông chồng bị bội phản bội, ta đề xuất xé xác ngươi nhằm hả lòng căm giận đường đường chính chính của ta. Cùng rồi, vị vua bất hạnh này, ko kìm được cơn giận xung thiên, rút tìm ra, tiến cho gần mẫu giường ngự, chỉ bởi một nhát, gửi đôi gian phu dâm phụ từ giấc ngủ đến cái chết nhục nhã. Rồi lần lượt nam nhi thẩy xác chúng qua cửa ngõ sổ, rơi xuống hào sâu bao bọc xung quanh. Trừng trị ngừng lũ đốn mạt, chàng thoát ra khỏi kinh thành, yên lẽ cũng giống như lúc về và lui vào hành cung. Rồi ngay lập tức cánh mày râu ra lệnh cuốn lều trại lên đường. Chuyện vừa xảy ra, nam nhi chẳng nói với một ai. Toàn bộ đều vẫn sẵn sàng, trời không sáng rõ, đoàn fan khởi hành trong giờ trống chiêng rộn ràng tấp nập làm toàn dân náo nức, trừ đơn vị vua. Vị nhà vua này, đầu óc luôn luôn bị loại cảnh bội phản của hậu phi ám ảnh, suốt trong cuộc hành trình luôn âu sầu phiền muộn. Khi sát tới ghê thành nước nhà Ấn Độ, nhà vua thấy nhà vua Schahriar thân chinh cùng cả triều thần ra đón. Làm sao tả được niềm vui gặp gỡ gỡ của nhị vị vua anh em này! Họ hầu như nhảy xuống chiến mã để ôm chầm lấy nhau và sau thời điểm đã miêu tả muôn ngàn tín hiệu của tình cảm thương mến đậm đà họ lại lên ngựa và cùng đi vào thành trong số những tiếng hoan hô vang dội của dân chúng tập trung đông vô kể. Nhà vua dẫn nhà vua cho tới tận biệt năng lượng điện đã sẵn sàng sẵn đành mang lại vua em. Hoàng cung này thông sang hoàng cung của nhà vua Schahriar qua 1 mảnh vườn tầm thường dùng làm vị trí tổ chức các hội lễ, những cuộc vui chơi và giải trí của triều đình. Và nhân dịp này vườn còn được trang trí thêm nhiều thứ hết sức tráng lệ.Schahriar hãy tạm chia ly với quốc vương vãi xứ Tartarie để đấng mày râu tắm cọ và núm áo quần, tuy thế ngay sau đó, hoàng đế đã tìm gặp gỡ lại em. Hai fan cùng ngồi bên trên tràng kỷ, đa số cận thần gần như kính trọng lùi ra xa. Nhì vị quốc vương đính bó với nhau không những bởi vì tình cảm thân yêu mà còn vì cùng tiết thống, được thoải mái dốc bầu tâm sự đến bỏ thời gian dài xa cách. Hai anh em cùng nhau dùng bữa tối rồi lại tiếp tục chuyện trò mãi mang đến lúc Schahrlar thấy đêm sắp đến tàn new rút về hậu cung để em được nghỉ ngơi ngơi.Vị vua em bất hạnh đi nằm. Tuy thế lúc cùng vua anh đàm đạo, nỗi bi thiết có nguôi ngoai chút đỉnh thì lúc này lại khơi dậy to gan lớn mật mẽ. đúng ra phải thoải mái và dễ chịu nghỉ ngơi để hồi sinh sức khoẻ thì tâm trí quý ông lại bị giày vò dữ dội. Hình hình ảnh phản bội dơ dáy của phi tần hiện lên rõ mồn 1 trong trí nhớ làm trung khu can đàn ông sôi sục. Rồi, không vấn đề gì ngủ được, phái mạnh ngồi lên, chìm đắm một trong những ý nghĩ nhức buồn. Nét ủ rũ của chàng biểu hiện rõ trên khuôn mặt khiến vua anh trước kia cũng phân biệt phải từ hỏi: “Quốc vương Tartarie làm sao thế nhỉ? Kẻ làm sao đã khiến cho chú ấy yêu cầu rầu lòng? hợp lý ta đã đón tiếp chú ấy ko được chu đáo? Không, ta vẫn coi chú ấy như một fan em mà lại ta vô cùng yêu mến, về khoản này thì ta thấy ta chẳng gồm gì xứng đáng chê trách. Có thể em ta vày tạm xa cách nước nhà và hoàng hậu, vợ chú ấy mà bao gồm tâm trạng ghi nhớ nhung chăng? Ồ, nếu gồm phải vì thế mà em ta bi thảm thì ta đã trao ngay những tặng kèm phẩm đang đành cho chú ấy, để bất cứ lúc nào mong muốn là chú ấy rất có thể lên con đường trở về Samarcande!". Cùng ngay ngày bữa sau ông gửi mang lại chàng một trong những phần những tặng kèm vật đó gồm những đồ vật quí hi hữu thật độc đáo. Bên cạnh ra, sản phẩm ngày, những trò du hí được tổ chức để làm cho nam giới nguôi vơi ai oán nhớ. Nhưng đa số cuộc vui huy hoàng nhất, nghiêm túc nhất cũng chẳng làm quý ông khuây khoả và lại càng như khơi gợi mối u bi quan sâu sắc.Một hôm nhà vua Schahriar hạ lệnh mở một cuộc săn mập trong một vùng có tương đối nhiều hươu nai phương pháp kinh thành nhì ngày đường. Quốc vương Schahzenan xin mang đến được miễn tham gia, viện cớ ko được khoẻ. Hoàng đế chiều lòng khiến cho vua em được trường đoản cú do, rồi cùng với cả triều thần xuất xứ giải trí. Sau khi vua anh đi rồi, quốc vương vãi xứ đại Tartarie sót lại một mình, lui vào chống riêng khép kín cửa lại. Quý ông ngồi bên cửa sổ trông ra vườn ngự uyển. Quần thể vườn nghiêm túc đầy giờ chim hót này đáng lẽ tạo cho chàng vui mê thích nếu còn có tác dụng cảm thụ, nhưng luôn bị vò xé vì cái đáng nhớ não lòng về hành động thất ngày tiết của hoàng hậu nên con trai chẳng để ý gì đến khu vườn mà luôn luôn ngước mắt nhìn lên cao để than thầm đến số phận.Nhưng, cho dù bị nỗi đau bỏ ra phối tới bao nhiêu, con trai cũng không vấn đề gì không chăm chú một sự kiện dị thường nó thu hút toàn bộ sự chú ý của chàng. Một cánh cửa kín bên hoàng cung của nhà vua bỗng mở toang và từ kia lần lượt ra đi hai mươi người phụ nữ, thân họ là hoàng hậu mà cung giải pháp đi đứng làm ta rất dễ dàng nhận biết. Vợ cho là quốc vương xứ Đại Tartarie cũng đã cùng săn bắt với hoàng đế ck mình yêu cầu đã bước đi một phương pháp thật mạnh dạn tới tận gần cửa sổ phòng riêng rẽ của quốc vương vãi em chồng. Quốc vương vãi vì tò mò và hiếu kỳ muốn biết đồ vật gi sẽ xẩy ra nên sẽ lui vào một trong những chút để không trở nên nhìn thấy tuy thế mình thì vẫn trông rõ mồn một cảnh ngoài vườn. Quý ông nhận thấy bầy người tháp tùng hoàng hậu bắt đầu bỏ các tấm mạng tới cơ hội đó vẫn tồn tại che phương diện và dỡ cả những áo dài khoác phía bên ngoài những cỗ y phục ngắn. Nhưng con trai vô cùng bỡ ngỡ thấy đám fan mà đấng mày râu tưởng toàn là đàn bà thì lại sở hữu mười người đàn ông da đen, từng người ôm lấy người tình của mình. Về phần phi tần cũng chẳng muốn chờ đón lâu vội vàng vỗ dũng mạnh bàn tay và gọi to: “Masoud! Masoud!”. Và ngay mau lẹ một tên đàn ông da đen khác tụt từ trên một cây cao xuống, cấp chạy đến với nàng. Sự ngượng ngùng không có thể chấp nhận được ta nói lại tất cả những gì sẽ xảy ra giữa những người đàn bà với lũ bầy ông da black này, đó là những chi tiết chẳng đáng quan tâm, chỉ biết là Schahzenan, mắt nhìn thấy cơ sự đó, nhận biết là hoàng đế anh bản thân cũng xấu số chẳng kém gì mình. Cuộc mừng rỡ của đám người dâm loạn này kéo dãn dài mãi tới nửa đêm. Cả bọn còn nhảy xuống loại hồ phệ vốn rất sạch đẹp trong vườn ngự uyển để tắm táp rồi sau đó mặc lại xống áo và mất tích sau cánh cửa kín của hoàng cung. Còn Masoud từ phía bên ngoài trèo qua tường để vào sân vườn thì lại đi ra bởi lối đó. Vì tất cả những cảnh trên đây đều diễn ra trước đôi mắt vị quốc vương xứ Đại Tartarie nên khiến cho chàng suy xét rất nhiều: “Ta thiệt là nông nổi - đại trượng phu tự bảo - Đã cho rằng mình cực kì bất hạnh? Đó chẳng qua là số phận khó lòng tránh ngoài của tất cả những ông chồng, trong cả hoàng đế anh ta, vua của biết từng nào quốc gia, chúa tể của toàn cõi trần cũng còn ko tránh ngoài kia mà. Đã là căn số thì can chi ta lại quá yếu ớt mòn mỏi trong phiền óc u sầu? gắng là xong: hồi ức của một sự xấu số riêng từ nay cần thiết lũng đoạn cuộc sống đời thường yên bình của ta.”. Trái vậy, từ lúc đó đấng mày râu chẳng còn thấy quá đau khổ phiền muộn. Chàng đã chẳng thiết gì ăn uống nếu không được mục kích toàn bộ những gì xẩy ra dưới cửa sổ phòng mình; thời điểm này con trai đòi ăn và ăn ngon miệng rộng cả tính từ lúc ngày rời Samarcande, với còn rước làm yêu thích nghe phần đông lời ca điệu nhạc du dương hoà tấu trong bữa ăn của chàng. Hầu hết ngày tiếp theo, chàng trọn vẹn bình thản và lúc biết hoàng đế anh tự cuộc đi săn sẽ trở về, cánh mày râu đi tới phấn kích chúc mừng. Thoạt đầu, Schahriar chưa để ý gì đến sự chuyển đổi này nhưng chỉ phàn nàn nhớ tiếc là quốc vương vãi em đã bỏ dở cuộc săn thú vị và không khiến cho em kịp thanh minh, ông khoe đang săn bắt được một số trong những lượng phệ hươu nai và các con thú khác cùng với sự vui thích hợp được tận hưởng trong cuộc săn. Schahzenan chăm chú nghe rồi ban đầu lên tiếng. Vì không hề nỗi bi thương rầu ám hình ảnh làm thui chột cả trí thông minh sắc sảo, cánh mày râu nói năng thật hoạt bát lanh lợi với đầy tính trào lộng. Đinh ninh em bản thân vẫn ủ rũ như dịp tạm phân chia tay để trên đường đi săn, nhà vua vô cùng bằng lòng thấy phái mạnh thật vui vẻ. Ông bảo: - Em ạ, ta cảm tạ trời đất đã tạo cho em đổi khác tốt lành trong những lúc ta không xuất hiện ở nhà. Ta thiệt là vui sướng, nhưng ta gồm một yêu cầu so với em mong mỏi là sẽ tiến hành em đáp ứng. - Em lại có thể từ khước anh một điều gì ư? - bên vua xứ Tartarie đáp - cùng với Schahzenan này, anh gồm đủ quyền lực. Anh nói đi, em sẽ nóng lòng ước ao biết anh mong muốn em phảị làm gì. - Từ lúc em cho tới triều đình ta - Schahriar nói - Ta thấy em luôn luôn luôn sầu muộn nhưng mà ta đã nỗ lực xua đuổi bằng bao nhiêu trò vui chơi giải trí giải trí. Ta vẫn nghĩ là sự việc sầu muộn của em là vì xa nhà, xa đất nước; ta cũng cho rằng tình yêu chiếm phần phần lớn. Thê thiếp ở Samarcande mà lại em đã chắt lọc ắt phải có một sắc đẹp tuyệt vời trần, chắc rằng đó là nguyên nhân. Trù trừ là ta gồm bị nhầm vào sự tư duy không, tuy nhiên cũng cần thú thực là cũng chính vì như thế mà ta chẳng ý muốn gặng hỏi sợ có tác dụng em chẳng vừa lòng. Cố kỉnh mà, chưa một chút nhọc công nào chuyên sóc, lúc về ta lại thấy em vui vẻ độc nhất vô nhị trần đời và ý thức như đã có được giải toả phần lớn nỗi ưu tư, nó đã làm vẩn đục cả vẻ vui lòng khoái hoạt của em. Hãy vui mắt nói mang đến ta rõ vì sao em không còn sầu não bi thương đau?Nghe vua anh nói vậy, quốc vương vãi xứ Đại Tartarie trầm lặng một lát như để cân nhắc lời đáp. Rồi quý ông nói: - Anh là hoàng đế và cũng là người chủ của em, xin anh hãy miễn cho vấn đề phải đáp ứng nhu cầu điều anh đòi hỏi, em van lơn anh đấy. - Không, em của ta - nhà vua nói - Em phải chiều ta. Ta ước muốn như vậy, chớ khước từ ta nữa. Schahzenan không thể cưỡng lại sự gặng hỏi của Schahriar, đành nói: - Vậy thì, anh của em? do anh đã ra lệnh, em đành phải tuân theo ý ao ước của anh thôi. Rồi đấng mày râu kể lại sự phản bội bội, thất máu của cung phi Samarcanđe. đề cập xong, phái mạnh nói: - Đó là vì sao nỗi buồn đau của em. Hợp lý là em đã sai trái khi để cho nỗi ảm đạm đó chi phối? - Ôi, em của tôi? - hoàng đế kêu lên bằng giọng nhuốm vẻ cảm thông với nỗi bi thương giận của quốc vương xứ Tartarie - mẩu truyện em vừa đề cập ta nghe mới quyết liệt làm sao? Phải kiên nhẫn tới chừng nào ta bắt đầu nghe được cho tới cuối câu chuyện! Ta đánh giá cao em vẫn trừng trị say mê đáng gần như tên bội nghịch trắc vẫn xúc phạm em thật nặng nề nề. Ko ai hoàn toàn có thể trách cứ hành động đó: em vẫn xử sự thật công minh. Còn ta, thú thực giả dụ ở vị thế của em, có lẽ ta vẫn chẳng được chừng mực như vậy đâu: cắt đi mạng sinh sống chỉ của một người lũ bà, so với ta chưa đủ đâu. Ta suy nghĩ là có thể hàng nghìn đứa đề xuất mất đầu vào cơn điên giận của ta kia. Ta không quá bất ngờ về nỗi ai oán của em; vì sao thật vượt đắng cay, vượt tủi nhục lẽ làm sao chẳng tạo cho em ta suy sụp. Trời! thật là đa đoan! Không, ta tin là chuyện kia chẳng còn có thể xảy ra cùng với ai như đã xảy ra với em. Tuy vậy ta cũng nên đội ơn Thượng đế là đã mang đến em niềm yên ủi mà ta tin là có căn cứ vững chắc. Vậy thì em hãy vui mắt cho ta biết đi, hãy cùng ta cạn loại tâm sự.Schahlenan thấy vô cùng cực nhọc khăn đáp ứng nhu cầu điều này hơn điều đã nói đến mình do đây lại liên quan tới tín đồ anh, nhưng mà cũng đành đề nghị nhượng cỗ vì phần lớn lời thiết tha của ông.- Em xin phục tòng - chàng nói - bởi anh đã nhất quyết muốn thấu hiểu nguyên nhân. Em sợ là sự phục tùng của em sẽ gây nên cho anh các phiền muộn mà trước đây em đã cần chịu. Tuy nhiên anh chỉ trường đoản cú trách được bản thân thôi vì chủ yếu anh vẫn buộc em phải tiết lòi ra một chuyện mà lại em đang mong muốn chôn vùi trong lãng quên vĩnh viễn. - Điều em nói kia - Schahriar ngắt lời em - Lại càng làm ta háo hức ao ước biết. Hãy mau hé mở cho ta tấm màn kín đáo đó đi, muốn thế nào thì ra. Vua xứ Tartarie không còn đất nhằm lùi nữa, đành phải thuật lại tất cả những gì quý ông trông thấy về sự việc cải trang của rất nhiều tên domain authority đen, về việc dâm loạn của vợ và các thị đàn bà của bà và cánh mày râu không quên kể đến cái tên Masoud. - sau khoản thời gian chứng kiến tất cả những cảnh xấu xa dơ dáy bẩn kia - đại trượng phu nói tiếp - em cho rằng tất cả lũ bà đều như vậy cả thôi, họ khó có thể cưỡng lại được dục vọng. Em như được cảnh tỉnh, thấy ra là: so với một trang nam nhi thật là quá hèn yếu nếu khiến cho sự an bình của bản thân phụ nằm trong vào lòng tầm thường thuỷ của họ: ý suy nghĩ này đưa em đến các suy tứ khác và sau cùng em thấy là không gì tốt hơn là trường đoản cú mình an ủi mình. Trở ngại thật đấy, tuy vậy em sẽ thành công. Nếu như tin em thì anh hãy làm như em vậy. Mặc dù lời khuyên đó thật là chí lý đúng mực, nhưng nhà vua không thể đồng ý mà còn bực tức đùng đùng: - Sao? - Ông thét lên - Chánh cung bà xã của đất nước Ấn Độ rộng lớn lớn và lại sa đoạ tới mức đê nhục kia ư? Không, em ạ - Ông thêm - Ta thiết yếu tin được mọi gì em sẽ nói nếu như ta ko được bắt gặp tận mắt. Chắc là em đã chú ý nhầm đấy thôi. Vấn đề nghiêm trọng đáng để cho ta đề nghị tự bản thân khẳng định. - Anh ạ - Schahzenan nói - ví như anh mong mục kích cũng chẳng bao gồm gì trở ngại lắm đâu. Anh chỉ việc tổ chức triển khai một cuộc săn bắt mới. Khi bọn họ đã ra phía bên ngoài kinh thành cùng với những triều thần cả của anh ấy và của em, bọn họ sẽ tạm dừng ở hành cung và cho đêm cả hai đồng đội ta đã trở về vị trí biệt điện dành riêng cho em. Em đoán chắc chắn là ngày ngày sau anh đã thấy tất cả những gì em vẫn thấy. Hoàng đế đống ý kế hoạch đó và lập tức ra lệnh tổ chức triển khai một cuộc đi săn mới, bởi vậy những lều trại lại được dựng lên chỗ đã được qui định. Ngày hôm đó cả nhị vị vua phát xuất cùng đối với cả hai đoàn tuỳ giá. Chúng ta tới nơi đã định trước với ở đó cho tới đêm. Dịp bấv giờ đồng hồ Schahriar mang lại đòi thừa tướng tới cùng chẳng cần cho biết ý đồ của mình, chỉ thị cho ông này tạm thời quyền cùng không được để bất cứ người nào thoát ra khỏi trại với bất kể lý bởi gì. Sai khiến xong, quốc vương xứ Đại Tartarle thuộc với hoàng đế lên ngựa, bí mật rời khỏi trại, trở về kinh thành, tới hoàng cung, vào cung điện giành cho Schahzenan. Bọn họ đi ngủ và ngày hôm sau, sáng sủa tinh mơ, bọn họ tới ngồi kín đáo mặt cửa sổ, chỗ mà quốc vương vãi Tartarie đã thấy cảnh đàn đa đen giở trò dâm loạn. Chúng ta cùng thừa hưởng 1 lát ko khí mát rượi của buổi ban mai vì dịp đó mặt trời không lên; cùng vừa khẽ trao đổi trò chuyện vừa thi thoảng liếc mắt sang chiếc cửa kín bên kia vườn ngự uyển. Cuối cùng, cửa ngõ mở và chuyện xẩy ra tương tự, hoàng hậu mở ra cùng đám thị người vợ với mười tên da black cải trang; mụ kêu tên Masoud và hoàng đế nhìn thấy toàn bộ những gì đã làm nên nỗi nhục nhã với sự xấu số của mình. - Ôi Thượng đế! - Ông kêu lên - nhục nhã biết chừng nào! kinh tởm biết chừng nào! vk của một vua như ta đây sao lại rất có thể sa đoạ đê tiện tới mức ấy? Sau sự làm nhục này, còn có vị hoàng đế nào dám khoe vùng là bản thân hạnh phúc hoàn toàn nữa không? Ôi, em của ta! - Ông ôm siết lấy quốc vương vãi Tartarie và nói tiếp - họ hãy trường đoản cú bỏ tất cả các trang bị trên trái đất này, thiện trung khu thiện ý đâu còn; xu nịnh đi đôi với làm phản trắc. Hãy tự bỏ toàn bộ đất đai sơn hà và toàn bộ sự phù hoa hào nhoáng quanh ta. Bọn họ hãy cùng đi tới phần đa xứ sở xa lạ kéo dài một cuộc sống đời thường tối tăm và cất biệt đi nỗi xấu số khổ ải của bọn chúng ta. Schahzenan không đống ý với quyết định đó nhưng nam giới chẳng dám đấu tranh bởi thấy anh mình còn đã trong cơn rét giận sục sôi. - Anh của em - nam nhi nói - Em cũng không có ý loài kiến gì khác anh đâu. Em sẵn sàng đi theo anh bất cứ nơi làm sao anh muốn, mà lại xin anh hãy hứa với em là chúng ta sẽ trở về giả dụ được gặp mặt một fan nào đó còn khổ sở rộng cả chúng ta nữa. - Anh hẹn - nhà vua đáp - tuy vậy ta nghĩ là bọn họ sẽ chẳng tra cứu thấy một ai như thế cả đâu. - Em chưa tán thành với anh ở trong phần đó - Quốc vương Tartarie phản bác - hoàn toàn có thể là bọn họ chẳng yêu cầu đi lâu đâu. Rồi họ kín rời hoàng cung cùng đi bằng tuyến đường khác với thời gian đi về. Chúng ta đi, đi mãi chừng nào ánh sáng còn cho họ thấy rõ bé đường, và đêm trước tiên họ ngủ bên dưới bóng cây. Dậy từ sáng sớm, bọn họ lại tiếp tục đi cho đến lúc cho tới một bến bãi cỏ xanh rờn bên bờ biển cả mà ở đó từng quãng từng quãng một gồm có cây to cành lá rậm rạp. Bọn họ ngồi dưới một trong những cây đó để nghỉ ngơi và hóng mát. Sự bội nghịch và thất tiết của các hoàng hậu lại là đề tài của cuộc trò chuyện tâm sự. Không được bao thọ thì tự dưng họ nghe thấy ngay bên cạnh họ một giờ đồng hồ động khủng khiếp về phía đại dương và tiếp sau đó là phần lớn tiếng kêu thất thanh có tác dụng họ run sợ. Mặt đại dương bỗng xuất hiện thêm và dưng lên một cái cột đen to đùng cao chạm đến những tầng mây. Cái vật lạ này khiến cho họ tởm hoảng gớm vía, vội bật đậy, lanh lẹn trèo lên cây, trèo thật cao, theo họ thì đó là nơi ẩn nấp tương thích nhất. Vừa new lên vị xong, bọn họ ngoảnh lại nơi vừa phát ra giờ động làm cho mặt đại dương như mở ra đó ngay lập tức thấy chiếc cột đen từ tự rẽ nước tiến vào bờ. Thuở đầu họ không thể rành mạch được đó là loại gì, nhưng mà chẳng mấy chốc vẫn trông thấy rõ ràng. Đó là 1 trong trong những hung thần khôi lỏi độc ác, là đầy đủ kẻ tử thù của chủng loại người. Hắn số nhọ và xấu xí, có thân hình của một người to đùng cao to lớn lừng lững, team trên đầu một chiếc hòm thuỷ tinh có nắp đậy đóng lại bởi bốn cái khoá thép. Hắn đi vào bãi cỏ cùng đặt cái hậu sự đúng chỗ gốc cây, loại cây nhưng hai anh em nhà vua vừa trèo lên nấp. Hai đồng đội cảm thấy nguy nan cùng cực, tưởng là phen này thì đi đứt. Tuy nhiên hung thần chỉ từ từ ngồi xuống cạnh cái hòm, rút chùm chìa khoá dắt sinh hoạt thắt sườn lưng lần lượt mở hậu sự ra bởi bốn cái chìa. Ngay thức thì từ trong thùng bước ra một người đàn bà trang phục lộng lẫy, toàn thân thanh tú, đẹp tuyệt trần. Lão hung thần quỷ ác đặt người vợ ngồi mặt cạnh, say sưa ngắm người mẫu và nói. - Phu nhân của ta, một người đẹp hơn tất cả những người mẫu được rất nhiều người chiêm ngưỡng ơi! bé người thướt tha mà ta đã chiếm đi giữa ngày hôn lễ, bạn mà ta luôn luôn mãi yêu thương thương, nàng hãy cho ta ngủ một lát mặt nàng; chính vì ta rất bi đát ngủ cần đã sắp tới để sinh sống một chút. Nói xong, hắn ngả chiếc đầu nặng nề hà của hắn lên đùi của nàng thiếu phụ. Rồi, duỗi thẳng đôi chân chạm đến mép biển, hắn ngủ tức thì. Giờ đồng hồ ngáy của hắn vinh quang cả một vùng biển.Người thiếu thốn phụ vô tình ngước góc nhìn lên, trông thấy hai nhà vua tít trên gần ngọn cây, liền cần sử dụng tay ra hiệu bảo hai người xuống cùng đừng khiến tiếng động. Hai đại trượng phu vô cùng run sợ khi thấy bản thân bị lộ. Cũng bằng tín hiệu tay, họ xin miễn cho bài toán phải trèo xuống. Nhưng mà nàng, sau khi nhẹ nhàng nâng đầu lão hung thần quỷ ác trên đùi mình xuống đất, vực lên khẽ bảo chúng ta giọng sôi nổi:- Xuống đi nào! tuyệt nhất thiết những chàng bắt buộc xuống phía trên với em. Hai bằng hữu gắng sức tạo cho nàng ta hiểu, cũng bằng những cử chỉ, là khôn xiết sợ lão hung thần. - như thế nào thôi xuống đi! - Cũng vẫn bởi giọng khẽ khàng cùng sôi nổi, nữ nói như ra lệnh - Nếu các chàng ko nghe lời em ngay, em sẽ đánh thức hắn bịt và từ bỏ em đã bảo hắn giết các chàng. Câu nói tạo nên hai bên vua sợ hãi, gấp rút nhưng rất bình yên tụt xuống để khỏi làm lão quỷ ác thức giấc. Lúc họ đã ở xung quanh đất, thiếu phụ ráng lấy tay hai tín đồ kéo đi cùng khi sẽ xa xa một chút, dưới hàng cây, cô bé ta đơn độc bắt họ yêu cầu lần lượt chiều mình. New đầu nhì người khước từ nhưng bị tóm gọn buộc và nạt doạ đủ điều phải đành đề xuất làm theo. Sau khi đã được vừa lòng theo ý muốn, nhìn thấy các chàng đều phải sở hữu một dòng nhẫn sống ngón tay, thiếu nữ ta đòi lấy. Khi đã cố kỉnh hai chiếc nhẫn vào tay, thanh nữ ta mang ra một dòng hộp vào túi đựng đồ dùng trang sức, lôi ra một tua dây buộc các chiếc nhẫn khác đủ những loại, các kiểu, chỉ mang đến hai tín đồ và hỏi: - các chàng bao gồm biết những nhẫn này có chân thành và ý nghĩa gì không? - không - chúng ta đáp - Nhưng có thể là thiếu phụ sẽ cho công ty chúng tôi biết chứ. - Đó là những chiếc nhẫn của toàn bộ những người lũ ông đã cùng em ân ái - nữ giới thản nhiên nói - Đã tất cả chín mươi tám chiếc đã đếm kỹ nhưng em giữ có tác dụng kỷ niệm. Em đòi nhẫn của hai cánh mày râu cũng là với ý ấy và làm cho tròn một trăm. Bởi vậy - cô bé nói tiếp - Tính tới lúc này là em đã tất cả tròn một trăm tình nhân, mặc dù có sự canh phòng ráo riết và sự đề phòng nghiêm mật của cái lão hung thần quỷ ác xấu như ma tê lúc nào cũng giam riết đem em trong cái hòm thuỷ tinh khoá kín, nhưng dù cho có cất cất em mặt dưới biển, em vẫn thoát được ra bên ngoài sự điều hành và kiểm soát của lão. Những chàng hẳn thấy rõ là lúc một người bầy bà đã bao gồm một ý muốn gì thì không một người ông xã nào, một bồ nào có thể ngăn cản được. Tốt hơn là người lũ ông chẳng đề nghị ép buộc với cưỡng bách lũ bà, tất cả thế thì người bọn bà mới hoàn toàn có thể trở nên fan tiết hạnh. Nói đoạn, bạn thiếu phụ xâu hai loại nhẫn vào và một dây với các cái nhẫn khác. Rồi nữ ngồi vào vị trí cũ, nhẹ nhàng nâng đầu lão hung quỷ vẫn ngủ say lên đùi mình, rồi ra hiệu cho hai quý ông đi. Hai nhà vua quay lại con đường đã đi tới và khi khuất tầm chú ý của người thiếu phụ với lão hung thần, Schahriar bảo Schahzenan: - Này em? Em nghĩ gì về chuyện vừa xẩy ra với bọn chúng ta? hợp lí lão ác quỷ đã gồm một cô tình nhân thật là thông thường thuỷ? cùng em gồm công dìm với anh là ko gì hoàn toàn có thể sánh được với việc tinh ma quỉ quỷ quái của lũ bà? - Thưa anh, đúng vì thế - Quốc vương xứ Đại Tartarie đáp - Và chắc chắn anh cũng buộc phải nhất trí cùng với em là lão ác quỷ thật xứng đáng phàn nàn bởi còn xấu số hơn cả chúng ta. Vậy là bọn họ đã thấy điều đang mong muốn tìm kiếm. Hãy trở về thôi anh ạ với chuyện này cũng chẳng bao gồm gì ngăn cản họ trong hôn phối. Cùng với em, em đã biết phương pháp giữ trọn niềm tin của chính bản thân mình như thay nào. Lúc này, em chưa ao ước nói ra đây cơ mà rồi anh sẽ công bố và chắc chắn là là anh cũng trở thành làm theo như em.Hoàng đế tỏ vẻ tán thành và tiếp tục cùng em rảo bước. Chúng ta về tới vị trí hạ trại vào thời gian cuối đêm thứ ba tính từ lúc ngày đi. Tin hoàng đế trở về được loan báo, các đại thần tề tựu từ sáng sủa sớm trước hành cung. Bên vua với họ vào, vui vẻ đảm nhận họ khác hẳn ngày hay và tặng thưởng cho toàn bộ mọi người. Tiếp đến nhà vua tuyên tía chẳng muốn ra đi hơn nữa, lệnh mang đến họ lên ngựa, cùng chẳng mấy chốc về tới hoàng cung. Vừa đặt chân xuống đất, nhà vua lập tức đến hậu cung bắt trói ngay lập tức hoàng hậu, trao mang lại tể tướng đem đi xứ giáo. Viên đại thần nầy mau chóng thi hành cũng chẳng hỏi xem bà ta vẫn phạm tội gì. Vị nhà vua đang cơn khó chịu không chỉ ưng ý có thế, ông từ bỏ tay mình chặt đầu toàn bộ những thị bạn nữ của hoàng hậu. Sau sự trừng phạt chặt chẽ đó, đinh ninh là bên trên đời này chẳng gồm một người lũ bà nào tiết hạnh, đơn vị vua quyết định mỗi buổi tối lấy một vợ, ngủ với những người đó và sáng ra thì đem đi thắt cổ nhằm tránh đến người bầy bà này khỏi có hành động phản bội, thất tiết với mình. Đặt ra cái luật bất lương nghiệt té đó rồi, hoàng đế thề là sẽ thi hành ngay sau khi quốc vương vãi Tartarie xuất phát về nước. Chẳng bao lâu vua em cũng giã từ anh xuất hành mang theo nhiều bộ quà tặng kèm theo vật quí hiếm cùng sang trọng. Schahzenan đi rồi, Schahrlar ngay thức thì lệnh mang lại tể tướng đưa đến cho mình cô đàn bà của một trong các võ tướng mạo của triều đình. Tướng quốc tuân lệnh. Nhà vua ngủ với cô nàng đó và sáng sau trao lại đến tể tướng mang theo xử tử, bên cạnh đó truyền mang đến kiếm một cô gái, nhỏ một vị đại thần không giống cho buổi tối tiếp theo. Mặc dù bất bình với khổ trung ương đến đâu khi cần thi hành những mệnh lệnh như thế, thừa tướng vẫn nên nhắm mắt phục tùng. Ông mang tới cho hoàng đế phụ nữ của một võ quan cấp cho dưới mà hôm sau người ta lại mang đi hành quyết. Sau cô gái này mang lại lượt phụ nữ của một đơn vị giàu trong ghê thành cùng cứ như vậy hằng ngày có một trinh con gái lấy chồng và một người vợ đi sang quả đât bên kia. Giờ đồng hồ đồn của hành vi tàn bạo trước đó chưa từng có đó đã gây yêu cầu một sự gớm hoàng khắp vùng kinh thành. Vang lên khắp vị trí tiếng kêu la, than khóc: nơi này là 1 trong những người phụ thân chan hoà nước mắt trong tuyệt vọng vì mất đứa phụ nữ yêu; địa điểm kia là những chị em hiền lành, rên rỉ thảm thiết sợ con gái mình rồi cũng trở nên rơi vào số phận bi thương như thế. Vì vậy, gắng vào rất nhiều lời ngợi ca và chúc phúc mà vị nhà vua thường nhận ra từ trước tới thời điểm này là hầu hết tiếng trách oán của muôn dân. Vị thừa tướng mà họ đã biết, ngoài ý muốn của mình đã bắt buộc thi hành một lệnh bất công khủng khiếp.Ông này cũng có thể có hai cô con gái: cô chị là Scheherazade cùng cô em là Dinarzade. Tài nhan sắc cô em cũng chẳng thảm bại kém gì chị, tuy nhiên lòng gan dạ của cô chị thì vượt hơn hẳn mọi fan và trí xuất sắc thì khôn xiết sắc sảo. Nữ đọc sách rất nhiều và gồm một tâm trí lạ kỳ. Toàn bộ những gì đang đọc các ghi sâu vào óc. Nàng đặc biệt quan trọng có năng khiếu sở trường về các lĩnh vực triết học, y học, sử học cùng mỹ thuật. Thiếu phụ làm thơ có hồn hơn cả những nhà thơ danh tiếng đương thời. Kế bên ra, nàng còn có một nhan sắc đẹp long lanh và một đức hạnh kiên trinh che phủ lên tất cả những tài hoa đó. Tể tướng yêu thương hết sức mực cô gái thực xứng đáng với cảm xúc cao đẹp mắt của mình. Một hôm, trong cuộc chat chit của hai thân phụ con, bạn nữ nói: - cha ơi, con có một điều mong muốn cầu xin. Con thiết tha ao ước được phụ thân cho phép. - thân phụ chẳng khi nào từ chối nhỏ điều gì - Ông nói - Miễn là vấn đề con cầu xin phải đường đường chính chính và thích hợp lẽ phải. - Là đường đường chính chính - Scheherazađe thưa - Thưa cha, không có gì chính đại quang minh hơn. Thân phụ có thể xét nguyên nhân nó bắt con bắt buộc cầu xin cha. Ý đồ của con là muốn ngăn ngừa hành vi man rợ của hoàng đế đối với các mái ấm gia đình trong gớm thành này. Con mong muốn làm đánh tan nỗi lo quang minh chính đại mà bao mẹ đang chịu đựng là mất phụ nữ mình một giải pháp bi thảm. - con gái ơi, ý định của con thật vô cùng đáng khen - tướng quốc nói - mà lại tai hoạ mà con mong mỏi hoá giải thì phụ vương thấy hoàn toàn có thể là vô phương nhỏ ạ. Bé định liệu nắm nào để hoàn toàn có thể làm được mang lại nơi mang lại chốn? - thân phụ ạ - Scheherazade nói - bởi vì qua sự sắp xếp của thân phụ mà hoàng đế hằng ngày lại làm cho một cuộc hôn nhân mới, bé xin cha, cùng với tấm lòng yêu thương thương con gái, phụ vương hãy tạo nên con dòng vinh hạnh được hầu hạ đức vua... Vị tể tướng ko có gì ngăn được sự kinh hãi lúc nghe những lời trên phía trên của bé gái. - Ôi Chúa ơi? - Ông khó chịu ngắt lời con - con điên rồi xuất xắc sao đấy? Sao bé lại hoàn toàn có thể cầu xin ta một điều dại khờ nguy hiểm như vậy? Chắc con cũng biết là đơn vị vua vẫn thề độc là chỉ ân ái một đêm với duy nhất người bầy bà rồi đang giết đi ngay lập tức ngày hôm sau, nuốm mà nhỏ còn xin phụ thân cho được làm vợ bạn ư? Con có nghĩ là sự việc nông nổi bộp chộp sẽ chuyển mình đến đâu không? - Có, thưa phụ vương - cô nàng đức hạnh đáp - con biết tất cả sự hiểm nguy mà con lao vào vào, nhưng nhỏ chẳng sợ. Nếu con chết kia là cái chết vinh quang và nếu thành công thì con đã giao hàng cho non sông một công huân quan trọng. - ko - tể tướng nói - dù con có cố mức độ trình bày để ta mềm lòng chất nhận được con xả thân vào vòng nguy hiểm ghê ghê này, chớ tưởng rằng ta thích hợp đâu nhé. Khi nhà vua ra lệnh đến ta yêu cầu cắm mũi dao nhọn dung nhan vào tim con, than ôi! khăng khăng ta đề xuất tuân theo rồi: âu sầu sao cái quá trình của một tín đồ cha! Ôi! Nếu con không 1 chút nào sợ dòng chết, thì ít nhất cũng kiêng cho phụ thân nỗi nhức xé ruột thấy lúc bàn tay mình nhuốm máu phụ nữ yêu thương của thiết yếu mình. - một lần nữa, thưa phụ vương - Scheherazade nói – Xin bạn hãy gia ân đáp ứng lời mong xin của con. Cuối cùng, người thân phụ trước sự kiên quyết của nhỏ gái, đành đề xuất nhượng cỗ trước đông đảo lời khẩn cầu tha thiết của cô. Và rất là não lòng vì không làm cho được cho con gái từ quăng quật một ra quyết định khốc hại, ông cho tới bệ kiến Schahriar với tâu mang đến nhà vua biết đêm sau ông sẽ gửi tới cho những người nàng Scheherazade, đàn bà ông.Hoàng đế vô cùng kinh ngạc về sự quyết tử của vị đại thần gần cận của mình. Ông bảo: - làm thế nào mà bên ngươi lại có thể quyết định chuyển chính phụ nữ ngươi đến đến ta? - Tâu đại vương - thừa tướng đáp - Chính đàn bà thần vẫn tự nguyện. Số phận bi thiết chờ nó cũng chẳng làm cho nó sợ hãi, nhưng chỉ mong trong đời vinh hạnh được bao gồm một đêm làm vk đấng Chí tôn. - Nhưng, Tể tướng, ý muốn nhà ngươi cũng chớ gồm nhầm trung khu - hoàng đế nói - là sáng mai, thời gian trao trả Scheherazade vào trong tay đơn vị ngươi, ta ước ao là ngươi đề nghị giết nàng. Nếu có tác dụng sai, ta thề là đã tự tay ta xử tử đơn vị ngươi. - Tâu bệ hạ - thừa tướng lại nói - Lòng thần chắc chắn là là xót nhức vô hạn lúc phảl tuân lệnh vua. Dẫu thế tấm lòng trung thành với chủ này với những người vẫn không hề bị gửi lay. Schahriar dìm sự hiến dâng của tể tướng và bảo ông cứ đưa phụ nữ tới khi nào cũng được. Vị quan tiền đại thần này báo tin về mang đến Scheherazađe. Cô gái vui mừng chào đón như một điều niềm hạnh phúc nhất đời con gái cảm ơn cha đã nhiệt tình ưu ái so với nàng với khi thấy phụ thân ảo não khổ đau, cô gái nói nhằm an ủi cha là ông sẽ không phải hối nhớ tiếc là sẽ gả bạn nữ cho hoàng đế, ngược lại ông rất có thể lấy kia làm thú vui hưởng thụ cho tới hết đời. Nàng chỉ còn nghĩ tới sự việc phải sửa biên soạn thật kỹ lưỡng để trình làng đấng quân vương. Nhưng trước lúc rời nhà để vào hoàng cung, nữ giới gọi riêng Dinarzađe ra với nói với em: - Em nhiệt thành của chị, chị yêu cầu sự giúp sức của em trong một vụ việc vô cùng quan trọng, chị xin em chớ tất cả chối từ. Cha họ sắp gửi chị vào hoàng cung để làm vợ bên vua. Ao ước là tin này sẽ không làm em ghê sợ. Hãy lắng tai chị nói nhé. Lúc chị vẫn vào trong cung, trước mặt nhà vua chị sẽ xin bạn cho em cũng khá được vào cung và ở thuộc phòng để người mẹ mình được cùng nhau sum vầy một tối cuối cùng. Nếu như được sự ân sủng như chị mong ước đó thì em hãy nhờ rằng sẽ đánh thức chị dậy vào tầm khoảng chỉ độ còn một tiếng đồng hồ nữa là trời sáng và nói với chị như vậy này: “Chị của em ơi, ví như chị ko ngủ nữa thì em xin chị, trong những lúc chờ phương diện trời lên dĩ nhiên cũng không có gì bao thọ nữa, chị hãy kể mang đến em nghe trong những câu chuyện thật hay nhưng mà chị biết”. Nỗ lực rồi chị vẫn kể mang đến em nghe một chuyện. Cùng chị tin rằng bằng cách này chị vẫn giải thoát đến toàn dân tình trạng kinh hoàng như hiện nay nay. Dinarzade trả lời chị là nữ sẽ vui vẻ làm toàn bộ những gì mà chị chị em yêu cầu.Cuối thuộc giờ ngủ đang tới. Ngài tể tướng chuyển Scheherazade vào hoàng cung và rút lui ngay sau thời điểm đã dẫn thiếu phụ tới tẩm phòng. Thời gian nhà vua thấy chỉ còn mình với nàng, tức tốc bảo nữ bỏ mạng che mặt. Bên vua sững sờ mê man thấy thiếu nữ quả là chim sa cá lặn, tuy thế thấy thanh nữ đầm đìa nước đôi mắt bèn hỏi nguyên nhân. - Tâu hoàng thượng - Scheherazade thưa - Thần thiếp tất cả một em gái cơ mà thiếp cực kì yêu quí và cũng rất được em thiếp yêu quí như vậy. Thiếp mong muốn là em thiếp cũng rất được qua đêm nay trong phòng ngự này để bà mẹ được nhìn thấy nhau và để thiếp được nói cùng với em một lần tiếp nữa lời vĩnh biệt. Hoàng thượng có gật đầu cho thiếp gồm niềm yên ủi bằng câu hỏi thể hiện nay với em lần sau cuối tình chị em thân mật đó không? Schahriar thuận tình và cho đi tìm Dinarzade. Cô em chóng vánh tới ngay. Hoàng đế cùng với Scheherazade ở ngủ trên một cái bệ rất to lớn theo cung cách của các vua chúa phương đông. Còn Dlnarzade thì nằm ở một loại giường được để dưới tốt kê ngay bên bệ. Một tiếng đồng hồ thời trang trước lúc trời sáng, Dinarzade thức giấc, không quên điều chị bạn nữ căn dặn: - Chị niềm nở của em - thiếu phụ khẽ kêu - trường hợp chị không hề ngủ nữa thì em xin chị, trong những lúc chờ khía cạnh trời chẳng mấy chốc nữa đã nhô lên, hãy kể đến em nghe giữa những chuyện thiệt hay cơ mà chị biết. Than ôi? rất có thể đây đang là lần cuối cùng mà em tất cả được thú vui sướng đó. Scheherazade đáng lẽ trả lời em thì lại nói với hoàng đế: - Tâu bệ hạ, đấng chí tôn gồm vui lòng được cho phép thần thiếp được thoả mãn đòi hỏi của em thiếp chăng? - Ta vui miệng - hoàng đế đáp. Núm rồi Scheherazađe bảo với em gái hãy lắng tai và quay trở về với Schahriar, nàng ban đầu câu chuyện như sau...