Kai Đinh tất cả một cách nhìn khi làm cho nghệ thuật: “Nếu chỉ làm được một thành phầm hay thì mình không được giỏi. Nếu chỉ viết được một bài hát hay thì mình không nên liên tiếp viết”. Suy nghĩ đó duy trì Kai thoát ra khỏi áp lực sau mỗi thành công.


"Kai Đinh là con trai hay con gái?" gồm lẽ là một trong những chủ đề được thân thiện nhất lúc nhắc đến tác giả trẻ này. Mọi người sẽ càng thêm thắc mắc với những bài bác hát mà lúc thì Kai ở ngôi xưng "anh" (Phải tất cả Em, Đừng Xa Anh) lúc lại xưng "em" (Điều Buồn Nhất) cùng với chất giọng unisex đặc trưng, điều này càng có tác dụng người nghe thêm tò mò. Tôi mở đầu bằng câu hỏi: "Việc bị tò mò và hiếu kỳ quá nhiều về giới tính gồm khiến Kai cảm thấy khó khăn chịu xuất xắc không?". Kai không thực sự ngạc nhiên:

"Thật ra là tùy lúc. Khi vui thì sao cũng được, ai nói gì cũng được. Lúc chổ chính giữa trạng bực bội thì tôi sẽ khó khăn chịu. Thực ra gần đây thì tôi đã biến chuyện đó thành một vào những điều tốt đẹp của mình. Tức là thỉnh thoảng tôi tuyệt phản hồi lại các câu hỏi bằng cách: "Ôi mọi người làm mình tự hoang mang lo lắng với chính mình luôn rốt cuộc cũng không biết bản thân là ai". Tôi nghĩ câu chuyện để mọi người ôm đồm nhau tôi là gì cũng là điều thú vị.

Bạn đang xem: Kai đinh là con trai hay con gái

Sau thuộc thì đối với một người nghệ sĩ, chuyện anh ta là ai cùng thích ai trọn vẹn không quan liêu trọng bằng chất lượng sản phẩm anh ta làm cho ra, cũng như những giá bán trị sống cơ mà anh ta theo đuổi. Cây táo bị cắn sẽ luôn luôn là cây táo, cho dù có bao nhiêu người gọi nó là cây đào. Giá chỉ trị của mỗi bọn họ cũng vậy, người ta bao gồm thể nghĩ cùng nói rất nhiều thứ về bạn, nhưng chỉ cần bạn hiểu rõ chính mình, bạn sẽ luôn thấy im bình và tĩnh lặng. Mọi người tất cả thể nghĩ Kai là gái cũng được, trai cũng được, chỉ cần giá bán trị quan trọng nhất nhưng mà Kai theo đuổi là âm nhạc, tất cả thể đồng cảm được với người nghe, vậy là thành công rồi. Cơ mà âm nhạc làm gì có đàn ông hay bé gái? Cứ gọi tôi là Kai thôi".



"Sáng tác với tôi như một sở yêu thích cá nhân"

Kai Đinh mở đầu câu chuyện về chuyến hành trình dài âm nhạc của mình bằng lời nói này. Chưa đầy trăng tròn tuổi, Kai tốt nghiệp đại học siêng ngành Quản trị marketing Quốc tế tại một trường Đại học ở Anh Quốc. Ngày về nước, Kai tìm cho doanh nghiệp một công việc an toàn, ổn định như bao người trẻ khác, cho một tập đoàn lớn. "Tôi có tác dụng trong đó 3 năm. May quá, đó chỉ là 3 năm chứ ko phải 5 năm, 10 năm", Kai Đinh cười lớn.

- Điều gì khiến Kai bỏ hẳn công việc văn chống với mức lương tạm vững vàng, mà rẽ thanh lịch một hướng không giống đầy mạo hiểm, chẳng biết chắc gì trong tay? – Tôi hỏi.

- Tôi nghĩ là ai cũng tất cả một giới hạn chịu đựng như thế nào đó. Ngày cơ mà tôi quyết định sẽ dừng hẳn công việc văn phòng, đó là thời điểm tôi cảm thấy ko thể chịu đựng thêm được nữa. Bố năm đó giống như để bản thân thực sự nhận ra bản thân đang bị mắc kẹt như thế nào. Sau khoản thời gian kết thúc quãng thời gian đó, chú ý lại, tôi luôn nhủ với bản thân bản thân rằng: Nếu không làm âm nhạc thì mình không có làm được cái gì hết, bởi mình chỉ đam mê tất cả một dòng đó thôi.

Trong thế giới hiện tại, gồm quá nhiều thứ, thừa nhiều lựa chọn khiến bọn họ bị lẫn lộn giữa mình đang có nhu cầu muốn và đam mê. Nhưng thực ra nếu chỉ suy nghĩ là tận hưởng nó lúc vui chứ không chấp nhận được cạnh tranh khăn của nó, tức chỉ là mình đang có nhu cầu muốn thôi. Nếu như vậy thì không nên bỏ những cái an ninh mà chạy theo. Còn nếu, bạn chú ý ra được điều cơ mà bản thân không thể nào sống thiếu nó, thì nên theo đuổi nó đến cùng, như tôi. Bao gồm những người không nhất thiết cần một đam mê đủ mãnh liệt để sống. Nhưng nếu đã bao gồm rồi, mà lại mình bỏ nó thì đó sẽ là một điều ám ảnh suốt cuộc đời…



Kai Đinh định nghĩa cuộc đời mình là một người viết, nghĩa là gồm cả nhạc, cả văn. Ngày xưa trước khi bao gồm nhiều kỹ năng để tập trung trọn vẹn vào âm nhạc, Kai dồn sức để viết sách. Hiện gần như đã trả tất bản thảo mang lại hai quyển sách đầu tay của mình. Đó là những năm từ 2011 đến 2013.

Sau giai đoạn đó, Kai Đinh gây ra mini album "Tinh cầu cô đơn". Đó là cột mốc Kai bắt đầu viết nhạc trở lại và hầu như không hề viết gì ngoài âm nhạc nữa. "Tinh cầu cô đơn" cũng đó là bức tranh tập hợp tất cả những khoảng không mắc kẹt và bức bối trong cuộc sống cơ mà Kai Đinh gặp phải ở những ngày tháng đầu về nước – làm công việc văn phòng, đi đi về về cùng chẳng gồm cảm hứng gì về niềm đam mê. Ca khúc đó được viết vào thời gian mà Kai cảm thấy hoang mang vô định về bản thân nhất.

"Nó gần như là một cột mốc cá nhân đối với tôi. Nhưng khi biết được âm nhạc của mình từng có những lúc đến với cảm xúc của rất nhiều người một bí quyết lặng lẽ với ở lại trong họ nhẹ nhàng như vậy, tôi thật sự hạnh phúc, một niềm hạnh phúc thầm lặng".


*

Cuộc tranh cãi quyết liệt đến mức suýt đòi lại "Gọi thương hiệu Em" từ Min

"Từ trước đến giờ nghệ sĩ hợp tác ăn ý nhất với tôi thì đó là chị Min". Kai nhớ lại giai đoạn khi Min đến nhờ mình viết bài xích hát mới thì nó vào khoảng mùa hè năm 2016. Đó là vào thời điểm nữ ca sĩ quyết định "tự thân vận động" trên con đường âm nhạc của mình. Trước đó, họ cũng từng biết nhau nhưng không có duyên với nhau trong âm nhạc. Lúc nói chuyện với Min, Kai đặt vấn đề rằng, cô gái này hãy hát một ca khúc vui và yêu đời thay vày hòa vào thị trường nhưng mà tất cả mọi người đều đang hát pop ballad buồn sầu thảm. Màu sắc giọng của Min sẽ hợp với ca từ trong sáng, nhẹ nhàng cùng dễ thương.

"Lúc đầu hợp tác, tất cả ý tưởng ban đầu đưa ra đều là những ca khúc buồn nhưng tôi cảm thấy vẫn tất cả gì đó chưa hợp với chị Min. Đến khi tôi định ra một hướng khác ngược lại, "Gọi thương hiệu em" ra đời. Chị Min lập tức ưng ý ngay với bắt tay vào hoàn thiện bài. Quá trình sản xuất single này khá gian khổ vì ngay lập tức khi chấm dứt bản thu, nó được chọn vào có tác dụng ca khúc phụ mang đến single "Take me away" vì chưng nhạc sĩ Khắc Hưng tạo cho chị Min. Cùng hơn nữa, bản phối của "Gọi tên em" thời điểm đó là một bản EDM - hoàn toàn không đúng với tinh thần bài hát cơ mà tôi muốn. Vậy là tôi có những phản ứng rất quyết liệt vì nghĩ ca khúc này trọn vẹn có thể thành hit, nếu để làm bài phụ thôi thì rất uổng.

Chuyện vui nhất đó là tôi đã cất cánh từ sài thành ra Hà Nội và bao gồm 3 tiếng đồng hồ để tranh luận với phía Min và êkip, phản đối đến việc sử dụng bản phối EDM, thuyết phục rằng bản phối phù hợp cùng hợp lý nhất là phải giống như cái bản phối cuối cùng đã ra mắt như mọi người đã nghe.

Xem thêm: Tác Dụng Của Cây Rẻ Quạt Dùng Để Làm Gì? Tác Dụng Và Liều Dùng



Kai Đinh đánh giá thị trường âm nhạc Việt phái mạnh hiện nay, khán giả đều thân thiết rất nhiều về phần lời của một ca khúc. Thể hiện ở việc họ bao gồm thể cần sử dụng nó để tạo thành xu hướng các câu nói đời thường bên trên mạng xã hội. Đó là điều Kai rất chú trọng khi đặt ca từ vào một đoạn giai điệu làm sao đó. Nhạc sĩ trẻ mang đến rằng nhờ phản hồi rất tốt của "Gọi thương hiệu em" đề xuất "Có em chờ" sau đây mới được ảnh hưởng cộng dồn như vậy.

"Có Em Chờ là ca khúc nằm vào chuỗi cơ mà tôi viết định hướng dành riêng cho chị Min với hình tượng là Happy Girl – nghĩa là một cô bé chỉ hát những ca khúc thật là dễ thương, đáng yêu. Dự định là cuối năm nay sẽ là một ca khúc Urban R&B mà tôi với chị Min thống nhất với nhau từ năm trước rồi. Nhưng biết đâu mùa thu năm nay mọi người lại tiếp tục được nghe một ca khúc rất là dễ thương cộp mác Kai Đinh với Min", Kai Đinh tiết lộ.

Thẳng thắn từ chối những đặt hàng cũng như nhau từ những ca sĩ

Kai Đinh nhận mình là một người rất sợ áp lực, nếu cảm thấy bít tất tay quá, nặng nề khăn hay vô lý thừa là sẽ bỏ qua. Ví dụ như sau những thành công xuất sắc nhỏ gần đây, bao gồm khá nhiều nghệ sĩ đến đặt sản phẩm muốn Kai viết mang đến họ một bài giống như "Có Em Chờ" xuất xắc "Điều Buồn Nhất". Nhưng Kai chia sẻ thẳng thắn với họ rằng: Phần quan tiền trọng nhất của một ca khúc đó là ý tưởng và concept. Nếu như nhưng mọi người không cùng làm cho việc thì rất nặng nề để Kai phân phát triển được ý tưởng vừa độc đáo cơ mà nó vừa mang ý nghĩa kết hợp giữa Kai và nghệ sĩ đó. Nếu như một ý tưởng độc đáo mà lại chỉ bao gồm một mình Kai nghĩ thì rõ ràng ca khúc đó chỉ phải là Kai thể hiện.


Kai Đinh phân chia sẻ mắt nhìn về thực trạng ở thị trường âm nhạc Việt Nam cơ mà bản thân quan cạnh bên được, đó là những ca sĩ hầu như không một ai quan vai trung phong đến Music Producer. "Mọi người bị đánh giá bán quá thấp tầm quan trọng của người làm cho sản xuất âm nhạc. Công việc của người làm sản xuất ko phải chỉ là đo lường và tính toán phối khí thôi đâu. Phối khí chỉ là một trong số công đoạn sản xuất bài xích hát. Việc một ca sĩ tự bản thân đặt và chọn bài xích hát, chọn người phối, rồi tự đi thu theo ý thích, tức là họ đã tự bản thân chịu trách nhiệm có tác dụng nhà sản xuất luôn rồi.

Thế phải nếu không phải là người bao gồm tư duy sản xuất, thì sản phẩm người đó tạo ra sự (không phải không tốt) nhưng sẽ rơi vào những trường hợp sau:

Một - không đồng màu, mỗi bài bác mỗi kiểu cùng ngay cả chính những bạn cũng hoang mang và sợ hãi không biết là mình giỏi cái gì hay hợp cái gì;

Hai - trọn vẹn không tương quan đến loại chảy âm nhạc đương đại (và nếu bạn làm nhạc nhưng mà không đon đả đến số lượng người nghe thì bạn có thể bỏ qua phần này);

Ba - yêu thích gì làm cho đó, không có bố cục hoặc bố cục nhạt nhẽo, ko hợp lý.

Tôi thực sự nghĩ khi đầu tư một sản phẩm, phần sản xuất không bao giờ đề xuất là phần bị cắt đi khỏi đưa ra phí. Nếu vì tiếc chi tiêu một vị trí sản xuất giỏi, nghĩa là những bạn tự cắt đi 50% thành công của bài hát".


Kai Đinh cảm thấy, một trong những quyết định may mắn vào cuộc đời là đã chọn học chăm ngành quản trị. Mọi người giỏi nói là quản trị viên là những người tất cả đầu óc rất là lí trí, rất là giám sát nhưng thực ra thì nó tất cả một loại hay là lúc đưa vào nghệ thuật, nó lại hình thành nên ý tưởng cho dự án một phương pháp rõ ràng. Tức là nó tất cả một câu chuyện, một thông điệp mà người làm cho muốn gửi gắm tới chứ không phải chỉ tùy hứng.

Kai Đinh có một quan liêu điểm khi có tác dụng nghệ thuật: "Nếu chỉ làm cho được một sản phẩm xuất xắc thì mình không đủ giỏi. Nếu chỉ nghĩ được một ý tưởng thôi thì tốt nhất bản thân không có tác dụng ngành sáng sủa tạo. Nếu chỉ viết được một bài bác hát giỏi thì mình không nên tiếp tục viết". Vì vậy, Kai ko nghĩ sau mỗi thành công thì sẽ là áp lực, mà cứ coi nó là một chuyện vui, một thử thách mới để đi đến bậc thang cao hơn. Chuyện hit hay là không hit Kai không đặt nặng. Quan điểm của người có tác dụng nhạc, lúc ra mắt một sản phẩm, Kai lại mong mỏi bài hát đó đạt được nhiều đồng cảm nhất, để người nghe họ cảm thấy bản thân vào đó. Khiến mang lại người nghe cảm giác bài hát là một cái cảm xúc ở lại vào một phần đời của họ, đó mới là mong mỏi muốn của tác giả lúc đặt cây bút viết.


Nói chuyện với Kai, dễ nhận thấy tác giả trẻ sinh năm 1992 này còn có một tư duy rất sâu sắc về ý kiến nhận sự vật, sự việc bao bọc mình. Vào âm nhạc cũng vậy, nhạc của Kai không giành riêng cho những người nông nổi, phải ngồi hít thật sâu, nghiền ngẫm từng cái ca từ mới hiểu hết ý tứ mà Kai đặt để trong bài bác hát của mình. Kai Đinh ko viết về thứ tình cảm bộc trực, thẳng thắn.Từng giai điệu, câu chuyện cứ nhẹ nhàng, lãng đãng, có chút buồn vẩn vơ… Đặc biệt, tính tượng hình vào những ca khúc bởi Kai chắp cây bút rất cao. Nó là những điều nhỏ nhỏ xíu tinh tế nhưng mà chưa chắc ai cũng gồm thể phạt hiện, mặc dù họ được thấy hàng ngày.

Khi tôi hỏi, "nguyên liệu" ở đâu để Kai có tác dụng dày nội trung tâm cho âm nhạc đến như vậy, cho suy nghĩ, thì Kai cười:

- Tôi là một đứa tuyệt suy nghĩ, hay buồn lắm, khoảng 9, 10 tuổi đã biết buồn rồi. Tôi còn nhớ khoảng năm 10 tuổi, trên đoạn đường bước từ cổng trường đi vào hội trường để gia nhập cuộc thi văn nghệ, lần đầu tiên tôi cảm thấy loại cảm giác cô đơn tởm khủng. Tự đặt mặt hàng loạt câu hỏi: vị sao bản thân lại mặc một bộ đồ như này, đội mũ, đeo loại cặp này đi trên con đường này bước vào trong cơ thi một cuộc thi?; bởi vì sao mình được sinh ra để làm những chuyện như thế này? Đó là lần đầu tiên tôi băn khoăn về chuyện mình được hiện ra để làm gì".


- Nội vai trung phong là món quà hay lời nguyền, theo Kai? - Tôi hỏi.

- Tôi nghĩ là bất kì một chuyện gì xảy ra nó cũng có hai mặt. Với những người sống nội tâm, họ cảm nhận mọi thứ một bí quyết sâu sắc hơn bình thường thì những nỗi buồn thông thường của người không giống họ phải buồn nhiều hơn, ngược lại thì những niềm vui họ cũng sẽ thấy vui hơn so với người khác. Mình luôn luôn cảm nhận mỗi thứ ở một mức không giống nhau thì mình sẽ thấy cảm xúc hơn với cuộc sống. Đó là một món kim cương rất đẹp đẽ.