…Đau uống thuốc”. Phương ngôn nói vậy. Đói thì còn rất có thể chờ vài cha bữa không vấn đề gì chớ đau nhưng mà không uống dung dịch thì nguy! thuốc là một nhu yếu của cuộc sống. đông đảo ngày cách đây không lâu báo chí liên tục kêu trời về chuyện thuốc men. Giá thành trên trời đề nghị phải kêu trời thôi, không có cách như thế nào khác. Mà lại Trời thì từ bỏ xưa Khổng Tử đã nói rồi: dải ngân hà ngôn tai! (Trời gồm nói gì đâu!).

Bạn đang xem: Đói ăn rau đau uống thuốc

Có một thắc mắc đặt ra bởi vì sao thị phần có đến 30.000 sản phẩm thuốc trong khi Tổ chức sức khỏe trái đất (WHO) chỉ lời khuyên nên sử dụng chừng 20-30 trang bị trong danh mục gọi là “Thuốc thiết yếu” thôi? Đúng vậy đó, chỉ cần vài tía chục món thuốc là đủ để âu yếm sức khỏe cho cả cộng đồng, giảm thiểu bệnh tật và nâng cấp chất lượng cuộc sống đời thường cho phần đa người. Vậy thì lý do phải xài sang đến 30.000 thứ với mức giá “cắt cổ”?

*

Hồi chưa học Y, tôi hết sức phục các bác sĩ, làm cho sao mà người ta biết những thuốc cho vậy, làm sao mà người ta nhớ mang lại nổi chừng ấy thương hiệu thuốc! học rồi bắt đầu biết không phải vậy. Y sĩ chỉ nên biết chừng vài ba trăm món thuốc là đủ, tên khoa học của hoạt chất (principe actif) của thuốc nhưng mà chẳng nên biết tên thương mại dịch vụ của nó làm cho chi. Vị tên thương mại dịch vụ thì gồm vô số. Thầy thuốc chỉ cần coi công thức, biết công dụng cũng như phản công dụng rồi tùy này mà gia giảm, kết hợp sao mang đến có hiệu quả trên từng trường hợp bệnh dịch lý, tùy theo cá nhân.

Thuốc có khi dùng cho những người này thì giỏi mà bạn kia thì ko hạp, cho dù hai người mắc cùng một thứ bệnh. Vì vậy mà cần phải có “thầy” – nếu như không, câu hỏi gì yêu cầu mất công học mang lại sáu bảy năm trời nghỉ ngơi trường Y? Nói chung, các thầy thuốc biết những về thuốc thì thường… không nhiều dám sử dụng thuốc, hoặc cần sử dụng một biện pháp rất dè dặt. Nhiều thứ bệnh hoàn toàn có thể tự khỏi (như cảm cúm, tiêu chảy…), các bệnh kế bên thuốc men rất cần được điều chỉnh ăn uống, lối sống mới có thể phục hồi và duy trì chất lượng cuộc sống (như tim mạch, đái đường…).

Xem thêm: Những Thông Tin Thú Vị Xoay Quanh Hệ Tiêu Hóa Ở Người Bạn Đã Biết Chưa? ?

*

Có đông đảo thứ căn bệnh “trời ơi” như ăn toàn fast food cho to tướng lên, đến mỡ tăng ngày một nhiều trong máu, cholesterol che nghẹt những mạch máu lại… rồi search thuốc uống cho tan mỡ, mang đến hạ cholesterol… thì giá thuốc “trời ơi” cũng phải!

Các ngành marketing nhắm vào “nhu yếu” của con fan như ăn uống uống, tình dục, trị bệnh… mặc dù không hợp tác nhau cơ mà lại vô cùng khắng khít với nhau. Kích thích cho những người ta ăn uống cho nhiều, tạo phần đông điều kiện cho những người ta dư đường dư mỡ, giúp cho tất cả những người ta dễ dàng mắc những bệnh… lan truyền qua con đường tình dục rồi bán thuốc cho những người ta chữa, chẳng phải là một vòng tròn khép bí mật “thú vị” sao? Rồi mở thiệt nhiều bệnh dịch viện, trang bị vừa đủ tiện nghi… như khách sạn để fan ta vào nằm… thường xuyên và… thọ dài, cũng chẳng “thú vị” sao?

Để tránh hầu hết chuyện “thú vị” không mong muốn đó ta nên trang bị cho doanh nghiệp những kỹ năng và kiến thức để chống tránh một số trong những bệnh tật, tuyệt nhất là những bệnh tật do lối sống, vì hành vi tạo ra, ngày càng nhiều trong xóm hội trở nên tân tiến hiện nay!

Trở lại chuyện vì sao thuốc chỉ tất cả vài trăm món nơi bắt đầu mà thay đổi mấy chục ngàn tên dung dịch trên thị trường, đó là do người ta gói gọn với bao bì khác nhau, đặt nhãn hiệu không giống nhau và quảng cáo không giống nhau… Dĩ nhiên ngân sách trên trời dưới đất cũng khác nhau, miễn là “đáp ứng thị hiếu” của người tiêu dùng, bấy giờ được hotline một cách vui tươi là Thượng đế! Tại những nước, bệnh viện có một hệ thống cung ứng thuốc riêng biệt với tên khoa học, solo giản, công dụng mà giá rẻ chừng phân nửa giá chỉ thị trường.

Thuốc ở bệnh viện có màu sắc riêng nhằm không được buôn bán trên thị trường. Dựa vào vậy tín đồ bệnh nghèo có cơ hội dùng thuốc phải chăng mà công dụng cao, không lãng phí, ko “xài sang” một biện pháp vô ích. Vào “cơ chế thị trường” hiện nay thì môn nhiệm vụ luận (déontologie) dạy về quan hệ y sĩ – bệnh nhân, về kiểu cách viết toa, phương pháp tiếp xúc tâm lý người bệnh dịch rất rất cần phải đưa vào giảng dạy lại ở những trường Y, Tây Y cũng như Đông Y!

Lời nói của bác bỏ sĩ cũng chính là thuốc. Một người đàn ông hỏi bác bỏ sĩ: “Bác sĩ cho thuốc gì mà hay quá vây? bà xã tôi sẽ khỏi hẳn căn bệnh chán nạp năng lượng rồi!”. “Có gì đâu, tôi chỉ nói cùng với bà nhà rằng chán ăn uống là tín hiệu của tuổi già, rứa thôi!”. Còn bạn, chúng ta đã bắt đầu chán ăn chưa?

Hẹn thư sau. Thân mến.


Thư gởi tín đồ bận rộn tập hợp hơn 60 bức thư gửi fan hâm mộ báo Doanh nhân dùng Gòn cuối tuần. Mỗi bức thư là lời chuyện trò của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về các vấn đề trong cuộc sống thường ngày như: dành thời giờ cho bản thân và bạn mình mến yêu, chuyện nhân phiên bản vô tính, chuyện ăn uống và dung dịch men… với giọng văn dí dỏm, giàu cảm hứng đan xen nhiều kiến thức và kỹ năng y khoa của Đông – Tây.