Lăng Dương Thần được đưa vào phòng khâu mấy mũi, cùng lúc đó Tiêu Yến ra ngoài download chút gì đó đến anh ta ăn.Có lẽ một nhà họ Tiêu đã bắt đầu hành động, bây giờ Tiêu Yến cần cảnh giác một chút.Tiêu Gia Nhi lần này không muốn ngồi tù thì chắc chắn bị đưa vào trại thương điên rồi, nếu không phải lo lắng mang đến Lăng Dương Thần thì cô đã đến cô ta nạp năng lượng vài cái tát trước khi vào trại.Tiêu Yến cười lạnh, một nhà máu lạnh đẻ ra đứa nhỏ bất tài, đúng là quả báo.Sau lúc mua được chút đồ xoay lại thì anh ta cũng khâu hoàn thành rồi, lại còn có đồ chỉnh chu định rời đi.Tiêu Yến cau mày nói:"Chưa gì đã đi rồi sao?"Lăng Dương Thần túm lấy cổ tay cô kéo đi:"Về nhà thôi! "Sau đó xoay người ghé sát vào người cô nói:"Chỗ này khó tắm đấy"Tiêu Yến bĩu môi, khó tắm kệ cme anh!Hai người về biệt thự thì điện thoại của Tiêu Yến reo lên, sau khi nhìn thấy người gọi là Ngô Hi Trạch cô khựng lại, dạo này tính khí của anh ta tốt lên nhiều, nếu để anh ta thấy cô chết chắc.Vậy mà vừa chuyển tay định ngắt đi thì anh ta ở trước lại nói:"Nghe đi"Tiêu Yến máy móc nhấn vào nút nghe, ở vị trí kia Ngô Hi Trạch có vẻ dè chừng nói:"Có tiện nói chuyện không?"Tiêu Yến buông Lăng Dương Thần ra, vì anh ta ở trước cho nên vì vậy cô không thấy sắc mặt anh tảo người đi đến một góc ở vào vườn.Lúc này mới trả lời Ngô Hi Trạch:"Có thể""Dạo này cậu vẫn ổn chứ, tên tê có làm gì cậu không?"Tiêu Yến bỗng chốc bật cười:"Cậu gọi điện cho tôi chỉ để nói chuyện này thôi à?"Ngô Hi Trạch cũng bật cười theo:"Cũng ko rảnh đến vậy"Tiêu Yến bỗng nhiên có dự cảm ko lành, giọng lạnh xuống:"Có gì không?"Ngô Hi Trạch lấy lại nghiêm túc nói:"Lần trước cậu quậy tanh bành đám cưới của Tiêu Gia Nhi, tôi ko biết có trùng hợp đến như vậy hay là không nhưng có tin báo bố nuôi cậu dạo này đang qua lại với một vài thương hiệu côn đồ, cậu phải cẩn thận đấy"Tiêu Yến lắng nghe ko sót một chữ, ông ta đã đến mức muốn thuê côn đồ chặn đường sống của cô rồi à?"Nếu được cậu đề xuất nói một tiếng đến Lăng Dương Thần, anh ta mà đồng ý thì cậu sẽ không phải lo lắng gì đâu"Tiêu Yến không định nói mang đến Lăng Dương Thần mà lại lại vờ như đồng ý với Ngô Hi Trạch mang lại cậu ta khỏi tốn công lo lắng.Nói thật, Tiêu Yến muốn nếu có thể sẽ tận tay trừ khử cả nhà họ Tiêu, phải xui rủi đến mức nào mới có thể cầu xin Lăng Dương Thần.Sau lúc cúp điện thoại trở vào vào biệt thự thì anh ta đã gắng một chiếc áo thun thoải mái nhàn nhã dựa vào cửa nhìn cô đã đi vào."Nói chuyện với cậu ta vui vậy à?""Cũng ko vui lắm đâu" Tiêu Yến nhàn nhạt nói sau đó bỏ qua anh ta tiến vào trong.Anh biết người gọi đến là Ngô Hi Trạch và chính mình là người đồng ý để cô nghe máy, nhưng mà vẫn không giấu nổi sự khó chịu.Sau khi nhìn thấy cô cười khi nói chuyện với anh ta, anh cảm thấy máu điên vào người mình bắt đầu sôi lên cùng với thái độ dạo này của Tiêu Yến vô cùng trơ trẽn làm anh ta xúc động.Tiêu Yến bước qua người anh hai bước liền bị túm lấy cổ tay kéo lại, vốn dĩ sau chuyện lần này anh đã để lại ấn tượng tốt rộng một chút trong lòng Tiêu Yến tuy vậy lại không biết tận dụng mà tận tay phá hủy.Anh ép sát cô vào tường ngay lập tức cửa chính, trong những khi mà hầu nữ vẫn đi đi lại lại khắp nơi phía bên trong biệt thự.Tiêu Yến khẽ cau mày, không kịp chửi đã bị hôn xuống, hai tay bị anh ta đan vào áp mạnh lên tường.Biết cô bảo thủ, anh áp chặt thân vào người cô để không bị cô lấy chân đạp.Tiêu Yến ko thể hiểu được khi chính anh ta là người đồng ý mang lại cô nghe điện thoại và giờ lại phát tiết lên người cô.Vốn dĩ trong một giây phút nào đó cô đã nghĩ thật ra anh ta cũng không đến nỗi xấu tính như những gì mà bản thân anh đã làm trước đó.Suy nghĩ đó không được bao thọ đã bị anh hung hăng đá văng, để lại mang đến cô một khoảng trời tối tăm về con người của anh ta, cô tức giận đến mức những ngón tay bị anh đan vào siết chặt lại làm móng tay giả găm vào da anh ta tạo ra một vết sâu hoắm.Nếu ko phải vì bị giữ chặt tay, cô cũng không thương tiếc mà đánh vào vết thương của anh ta một cái thật mạnh.Tiêu Yến không phối hợp khi môi lưỡi anh ta tiến vào đã ra sức cắn một cái, cô có thể cảm nhận mùi máu tươi loang khắp vùng miệng.Lăng Dương Thần vì nhức mà nhả ra, anh ta dùng đầu lưỡi di vào vết yêu quý rồi nhếch môi cười:"Cắn xuất xắc lắm!"Tiêu Yến ko nói gì tuy vậy cô đã cảm nhận được ở bên dưới khu vực cả nhì tiếp xúc có vật gì đó đâm vào người cô khiến cô có chút khó chịu.Anh ta sẽ không xử luôn luôn ở đây chứ, giống như lần ở photo.Thật may là lần này anh ta bế ngang cô lên đem vào vào phòng khóa trái cửa lại, Lăng Dương Thần nhìn vào những vết thương không kịp lành ở bên trên tay cô, hừ lạnh một tiếng không thô lỗ ném cô xuống giường mà nhẹ nhàng đặt xuống.Tiêu Yến cong nửa khóe môi, cô đang nhìn thấy một người đàn ông thô lỗ cơ mà vẫn cố tỏ ra là mình lịch sự và là một người biết thân yêu đến người khác?Cô không biết mình đã tởm tởm anh ta đến mức nào mà ngay cả ý nghĩ muốn bóp chết anh ta cũng đã có..