Một tp sài gòn sang trọng, kính yêu trong “Em còn nhớ giỏi em vẫn quên”, một dùng Gòn dân gian của “Thành phố trẻ” hay của các kỷ niệm tình ái đầu của “Góc phố nhẹ dàng” đã thân thuộc với bao ráng hệ người yêu nhạc.

Bạn đang xem: Bài hát về thành phố hồ chí minh

1. Em còn nhớ tốt em đã quên



Nhạc phẩm của Trịnh Công đánh gợi nhớ về một tp sài gòn xa vắng, nhiều mến yêu của 1 thời quá vãng. Đó là một thành phố sài thành của đời hay “mưa rồi chợt nắng”, “xôn xao hàng quán đêm đêm”, “những chiều lộng gió, lá hát như mưa suốt tuyến đường đi”. Từng lời hỏi “em còn nhớ giỏi em đã quên” được láy đi láy lại, chậm rãi rãi, bổi hổi như từng nhịp sóng ký kết ức vỗ về.

Bài hát là lời bạn ở lại gửi tình nhân xa xứ nên tất cả chút nào đó trìu mến, ngọt ngào, dạt dào tình cảm. Ngôn từ đơn giản và giản dị nhưng phong cách và giàu sức gợi làm cho lay rượu cồn bao trái tim của những người con sài gòn khi tránh xa tp này. Lấy xúc cảm từ bài bác hát, nhị đạo diễn Nguyễn Hữu Phần cùng Phi Tiến đánh từng thi công một bộ phim truyền hình cùng tên với sự góp phương diện của tài tử phận hầm hiu Lê Công Tuấn Anh trong vai chính.

2. Thành phố trẻ (nghe ca khúc)



Không có một chiếc tên riêng chỉ đích danh tp sài thành hay TP HCM, song người nghe từng khi trải nghiệm ca khúc của nhạc sĩ è cổ Tiến thường xuyên tự shop đến khu vực này. Siêu khác với một thành phố sài gòn trong hồi ức nâng niu của Em còn nhớ hay em vẫn quên, tp sài gòn trong Thành phố trẻ rộn rã, vui vẻ và hào phóng hơn. Đó là 1 trong những thành phố được chiếu thẳng qua lăng kính của những người dân lao rượu cồn bình thường: cô bé trẻ, anh công nhân và fan lính.

Sau hầu hết giây phút thao tác làm việc mệt nhọc, họ trở về nhà, trân trọng mến thương những hạnh phúc giản khác thường ngày. Niềm vui của chúng ta chân thành, không ồn ào: cô nàng ngồi chải tóc “nghĩ gì vui thế, mà lại cười một mình”, anh người công nhân “dầu trang bị đầy tay”, “lưng è cổ gió bể”, “nhìn người vợ hiền”, người lính trẻ con “nhớ người chúng ta gái, ngồi bọn một mình”. Lắng tai nhạc phẩm của trằn Tiến, khán giả thấy bóng hình của một tp trẻ đã vươn mình lên cao. Ở đó, tín đồ ta mải sống, mải góp sức và mải yêu thương.

3. Thành phố tình yêu với nỗi nhớ



Nguyễn Nhật Ánh sáng tác bài bác thơ Thành phố tình yêu với nỗi nhớ khi new ngoài đôi mươi tuổi. Lúc đó, anh đang hòa cùng hàng trăm thanh niên thành phố sài thành tỏa về rất nhiều vùng đất còn nhiều bom mìn để khai hoang, làm thủy lợi, xây hình thành những vùng quê mới. Nỗi ghi nhớ quê nhà với “hàng me xanh ngắt”, “con mặt đường ta qua” và hình láng người nữ giới thân thương đã có Nguyễn Nhật Ánh gởi gắm cả vào bài thơ.

Năm 1980, nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn phát âm được bài bác thơ này, giữa dịp nhiều thanh niên từ tp ra đi, vẫn ngày đêm chiến đấu đảm bảo an toàn tổ quốc ở biên giới Tây Nam. Sự đồng điệu trong tâm địa hồn của những đứa nhỏ xa quê sẽ truyền xúc cảm để nhạc sĩ phổ nhạc hoàn chỉnh cho bài xích thơ cùng với một nhạc điệu dạt dào yêu mến nhớ. Tình yêu đôi lứa được hòa quyện với tình thương quê hương, khu đất nước. Ca khúc như một lời nhắn gửi: hãy nhắm mắt lại để cảm nhận thành phố sâu hơn, yêu địa điểm này một bí quyết trọn vẹn hơn.

4. Góc phố êm ả dịu dàng (nghe ca khúc)



Sài Gòn không chỉ có những tuyến đường lớn, rộng, đẹp, trực tiếp tắp mà còn tồn tại cả số đông góc phố, những con đường nhỏ, siêu đỗi thân quen, lắp bó với đầy đủ kỷ niệm riêng bốn của tình yêu học trò. Đó là nơi các cô bé, cậu bé vẫn thường đợi nhau sau giờ tung trường, hẹn hò cùng ăn một ly trà kem, tích lũy tiền để mua cho nhau một đóa hoa ven đường. Tình ái thơ trong trẻo, lắng đọng đi qua mau, để mỗi lúc bất chợt trải qua góc phố cũ, thấy phố vẫn giản dị thân thương như thế, tín đồ ta không ngoài ngậm ngùi.

Kỷ niệm ùa về với mặt hàng me ấy, quán nhỏ thân quen, lối mòn xưa từng sánh bước với mọi người trong nhà nhưng tín đồ xưa không còn trở lại. Những câu chuyện vu vơ, không đầu không cuối ấy cứ diễn ra và con phố nhỏ là kẻ triệu chứng nhân tất cả. Là sáng tác đầu tay của nhạc sĩ nai lưng Minh Phi, Góc phố nhẹ dàng là ca khúc vừa rộn rã, tươi vui, vừa quyến luyến chất đựng bao hồi ức yêu quý nhớ.

Xem thêm: Bí Quyết Nấu Cháo Thơm Ngon, Những Bí Quyết Nấu Cháo Ngon Không Nên Bỏ Qua

5. Thành phố mười mùa hoa (nghe ca khúc)



Đây là ca khúc được nhạc sĩ Phạm Tuyên phổ nhạc từ bỏ thơ của tác giả Lệ Bình. Với nhạc điệu vui tươi, dễ dàng nhớ dễ dàng thuộc, cái thương hiệu “thành phố mười mùa hoa” đã trở thành một biệt danh thân thương cho sử dụng Gòn. Ca khúc tự khắc họa nên chân dung của một thành phố với thiên nhiên luôn vận động, sinh sôi, trở nên tân tiến với “10 mùa hoa”, “10 mùa thế lá”, “10 mùa đậu quả”, với “én chao liệng” cùng “ngọt ngào giờ chim ca”.

Ở thành phố ấy, bé người luôn hào hứng lao động, góp sức hết bản thân để hướng tới tương lai tươi sáng hơn. Khắp nơi là “những niềm vui rạng rỡ, rộn rã lúc chảy ca” và đa số vần thơ, nốt nhạc được sáng tạo để ca ngợi cuộc sinh sống mới.

6. Sài gòn đẹp lắm


Sài Gòn là một thành phố luôn sôi động, chất chết giả thứ men say kỳ lạ. Thành phố phóng khoáng, rộng rãi, luôn luôn dang tay mừng đón tất cả những người dân chọn nó làm chỗ trú ngụ. Người ta yêu tp sài thành ở thời tiết thất thường, đỏng đảnh: new nắng chói chang, gắt gỏng đó, lại sẽ mưa rào rào. Bọn họ yêu cả các đợt triều cường, thành phố thành sông, yêu mẫu tấp nập, rã tầm kẹt xe, yêu các gánh nặng lo toan của người mưu sinh bên trên phố…

Giờ tan trường, phần lớn tà áo trắng học trò tung cất cánh theo chiều gió làm dịu lại cả sự nắng nóng nực của mùa hè. Nhạc sĩ Y Vân chắc hẳn rằng cũng yêu sài gòn ở hầu hết điều bình dị như thế. Tình thân ấy béo đến nỗi nên bật thốt lên thành một tiếng reo vang: “Sài Gòn đẹp lắm, tp sài gòn ơi, tp sài thành ơi!”. Tiếng gọi tp sài gòn nghe thân thương, trìu mến lạ lùng được thể hiện thành công xuất sắc qua giọng hát nhí nhảnh, tràn đầy sức sống của thanh nữ ca sĩ Thanh Hà.

7. Sài gòn cô tiên năm 2000


Bên cạnh một thành phố sài thành hoa lệ với nhà cao tầng, phục trang hàng hiệu, xe pháo cộ quý phái là một thành phố sài gòn lam lũ, nhọc nhằn của bạn dân lao động. Giữa cái nắng 40 độ của tháng 6, tháng 7, hàng không bóng râm là phần nhiều gánh trĩu nặng trịt hai vai của người bán sản phẩm rong. Thật dễ dãi nhận ra những giấc ngủ trưa cấp vã bên mép đường, những bước đi lạc lõng của trẻ ăn xin, cung cấp vé số.

Họ vất vả dãi nắng và nóng dầm mưa với hi vọng một ngày được thay đổi đời, bao gồm một cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn. Ước nguyện về một tương lai tươi tắn hơn cho người dân nghèo đã có Phương Uyên, chị cả trong nhóm bố Con Mèo, truyền cài đặt qua ca khúc Sài Gòn nữ tiên năm 2000. Nhạc điệu rộn rã, tươi vui, dễ đi vào lòng người đã khiến cho nhạc phẩm được thương mến đến tận ngày hôm nay.

8. Nắng thành phố sài gòn


Ai từng sống qua đông đảo ngày hè đỏ lửa ở thành phố sài thành chắc mãi mãi chẳng thể quên được cái nắng vị trí đây. Nắng dữ dội, bỏng cháy, mênh mang, “trải trên nóc phố”, “soi sáng đều nẻo đường”, “trôi trên sông”, quấn quít mãi bạn đi. Nắng làm dậy lên các nỗi nhớ xa xôi, về bóng dáng của một fan con gái: làn môi tươi, đôi má ửng hổng cùng mái tóc dài. Nắng và nóng gay gắt, không thỏa hiệp, ko khoan nhượng khiến cho người ta mong ước về bóng râm, về đều bàn tay mát với về rất nhiều ngọn gió phảng phất qua.

Đặc sản của thành phố sài gòn là nắng. Người tp sài gòn xa quê, xiêu dạt nơi đất khách quê người, vẫn luôn đau đáu trong tim nỗi ghi nhớ về chiếc nắng địa điểm chôn rau giảm rốn. Là tác phẩm ở đầu cuối của nhạc sĩ Xuân Hồng trước lúc vĩnh biệt nai lưng gian, Nắng sử dụng Gòn bao gồm giai điệu vui nhộn, yêu đời, luôn là một tác phẩm được người theo dõi yêu mến.

9. Thành phố sài thành café sữa đá


Không biết từ khi nào người sài gòn đã bao gồm thói quen chào ngày mới bởi ly cà phê sữa đá. Ngồi mặt vỉa hè thân quen, nhâm nhi vị ngọt - đắng của từng giọt cà phê, lướt nhanh phần nhiều dòng thông tin trên tờ báo, thỉnh phảng phất đưa ánh mắt phố xá đã bước đầu tấp nập. Buổi sáng sẽ mở màn hoàn hảo và không nguy hiểm như thế.

Thưởng thức café buổi sáng đang trở thành nét văn hóa đặc biệt của sử dụng Gòn. Với giai điệu trẻ trung, phóng khoáng, ca khúc Sài Gòn café sữa đá cấp tốc chóng chinh phục những tai nghe cực nhọc tính. Thật cạnh tranh để ngồi yên một nơi mà không lẩm nhẩm hát theo hoặc nhún nhảy chân theo điệu nhạc của Hà Okio. Thành phố sài thành trong bài xích hát hiện lên mộc mạc, đời thường: một thành phố sài gòn của vỉa hè và những người trẻ.